Xin chào bạn!
|
#1
|
|||
|
|||
|
Chuyện cảm động đám cưới không có chú rể Trong khi những cặp vợ chồng khoẻ mạnh, có với nhau mấy mặt con nhưng chỉ vì một xích mích nhỏ cũng xuống tay tước đoạt mạng sống thì vẫn còn rất nhiều cặp vợ chồng đang ngày đêm chăm nhau tận tụy dù bạn đời chỉ là những tấm thân tàn vì bệnh tật. Bà chấp nhận làm đám cưới trong khi người chồng tương lai vẫn nằm ở trại thương binh, bị liệt nửa người, nửa tỉnh nửa mê. Nhưng gần 40 năm qua, chuyện tình như cổ tích đó đã được xây dựng nên bằng một gia đình ngập tràn hạnh phúc. Tình yêu đồng đội Về xã Phú Mãn (huyện Quốc Oai, Hà Nội), hỏi về nhà vợ chồng ông Lương Công Diên (SN 1954) và bà Bùi Thị Nguyết (SN 1955) ai ai cũng biết, bởi gần 40 năm qua, chuyện tình của họ hay được mọi người nhắc đến. Xem thêm an ninh hinh su viet namtại 24h.com.vn Trong căn nhà cấp bốn nằm ép mình dưới chân núi Trán Voi, bà Nguyết gần như thay chồng trò chuyện với khách. Bà kể, do di chứng của chiến tranh nên khả năng phát âm của chồng rất khó khăn. Gần đây, sau nhiều lần biến chứng vết thương cũ, tai của ông ngày một kém đi. Nhớ lại thời trẻ, bà Nguyết kể, cả hai vợ chồng là những người hàng xóm thân thiết, cùng học từ tiểu học đến THPT, rồi sau đó viết đơn xin đi bộ đội. Ông Diên theo Trung đoàn 12 đi B vào vùng Tây Nguyên năm 1971, đến năm 1972 thì bị thương nặng trong một lần đi trinh sát. Vài năm sau đó, bà cũng viết đơn xin vào kho quân khí và hành quân lên khu vực Lạng Sơn làm nhiệm vụ. Khi ấy, hai người vẫn liên lạc với nhau qua những cánh thư. Từ lúc ông Diên bị thương nặng, mất trí nhớ, hai người gần như mất hết thông tin về nhau. Khi hai miền Nam - Bắc sum họp, bà Nguyết về quê, còn ông Diên vẫn di chuyển từ trại thương binh này đến trại thương binh khác. Xem thêm tin tức trong ngày hôm naytại 24h.com.vn Với nét duyên của người xứ Mường, khi ấy bà Nguyết cũng được nhiều thanh niên trong làng để ý. Nhiều người tìm đến với bố mẹ để thuyết phục bà về làm dâu, nhưng không hiểu sao bà đều không đồng ý. Trong những bữa cơm gia đình, nghe bố mẹ kể về người hàng xóm mà bấy lâu nay vẫn gửi thư cho mình bị thương nặng, nay đây mai đó theo các trại thương binh không ai chăm sóc, bỗng dưng trong bà dâng lên một cảm giác rất lạ. Xem thêm an ninh hinh su 24htại 24h.com.vn Hàng ngày, bà Nguyết qua gia đình hàng xóm hỏi han về tình hình bệnh tật của ông Diên, rồi có gì thì giúp nấy. Hôm thì đi cấy giúp sào ruộng, hôm giúp gánh cỏ, gia đình ông Diên cũng vì thế mà thêm quý bà. Rồi anh trai của ông Diên, lúc đó là Chủ tịch xã thuyết phục, chẳng suy nghĩ, bà bằng lòng lấy ông. ![]() Vợ chồng ông Diên, bà Nguyết sum vầy bên con cháu. Ảnh: PL Những câu hỏi dồn dập từ phía gia đình cũng từng được cô gái trẻ nghĩ tới, nhưng càng nghĩ, cô như càng thêm động lực: “Trong chiến tranh, xông pha trận mạc chẳng sợ đến hiểm nguy, giờ thời bình rồi còn ngại gì khó khăn vất vả?”, sau gần 40 năm, bà Nguyết mới nắm tay chồng để nói ra những suy nghĩ giản dị ấy. |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|